Review Đam Mỹ Convert

Nơi lưu giữ những cảm nhận và đánh giá cá nhân của các reviewer khác nhau, hỗ sủng thiên công, sủng công, công khống

Bìa truyện

Kim chủ quá yêu ta làm sao bây giờ [ giới giải trí ]

Tác giả: Sơn Thanh Nguyệt Bất Minh
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: chucongconvert
Ghi chú: Minh tinh công; kim chủ thụ, cường cường, ngược thụ, HE
Đọc bài review chi tiết
Nội dung: Công là tiểu minh tinh mới nổi, thụ là sếp tổng, công và thụ có mối quan hệ bao dưỡng (kim chủ thụ) đôi bên cùng có lợi. Họ nhanh chóng thành 1 cặp, chung sống, yêu nhau, làm đủ thứ chuyện mà tình nhân nào cũng làm. Nhưng đến 1 ngày, công đưa ra lời chia tay, trong khi thụ đã thực sự yêu công đến sâu đậm. Không cam lòng, thụ bắt trói nhốt công lại để công mãi mãi ở bên mình, gặp công hết sức quật cường vùng vẫy, tuyệt thực, cuối cùng là cắn lưỡi tự sát. Thụ chợt nhận ra cách yêu của mình đã quá sai, thụ chấp nhận thả công và bỏ 6 tháng đi chữa bệnh về tâm thần cho mình, sau đó dùng mọi cách tiếp cận lại công, truy công lại từ đầu, và quá trình này dài dằng dặc ko hề thiếu chông gai thử thách...

Cảm nhận: Tuy truyện nặng nề và cảm giác ngược, nhưng mình đọc khá sảng khoái, nhiều manh điểm cho sủng công. Nhất là việc thụ trả giá quá nhiều, kiểu công chỉ cần đứng yên và thụ cứ bước 1000 bước đến chỗ công, từ nấu ăn đến làm việc nhà đến cho tiền công xài 1 tay thụ đều cân tất. Càng về sau, mình càng mong công yêu thụ lại 1 ít, và quả thật công có yêu thụ (ở cuối truyện). Phải nói rằng thụ chọt trúng điểm G của mình kinh khủng, yêu công sâu đậm, lụy tình, yêu chết đi sống lại, có bao nhiêu đều cho công hết bấy nhiêu, và tình yêu ấy đến suốt truyện chỉ có tăng không giảm, ngay cả qua phiên ngoại cũng còn thấy thụ chật vật chăm lo cho công, sợ sệt đủ điều, làm tất cả chỉ mong lấy lòng công.

Manh điểm:

- Thụ truy công, sủng công, ngược thụ kha khá.

- Công đẹp nghiêng nước nghiêng thành, công không cần phải làm gì cả, lúc yêu thụ, chỉ cần ngồi yên tận hưởng, mọi thứ đều có thụ lo cho rồi.

Lôi điểm:

- Hoàn cảnh của công rất đau khổ, thuở nhỏ lớn lên trong cô nhi viện, bị hành hạ bắt nạt như cơm bữa, mẹ tự sát, phần lớn truyện công không tin vào tình yêu.

- Có 1 giai đoạn công bị mạng xã hội chà đạp kinh hoàng :(

- Sau khi đồng ý yêu thụ, công mềm như miếng bông gòn =)))))))), chấp nhận chờ thụ, rất dịu dàng ôn nhu với thụ.
Bìa truyện

Cai nghiện phản ứng

Tác giả: Lmogen
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Hắc thiết bạch mỹ cường thảm công & ẩn nhẫn si tình bị nghẹn hư điên phê thụ. Thụ sủng công - Thụ truy công - HE - Giới giải trí - Gương vỡ lại lành - Mỹ cường
Đọc bài review chi tiết
Em đọc xong òi, rì viu ơ của chị lại đến để rì viu cho chị đâyy

Đúng là ký ức của em không sai, em không thích bộ này :"))

Lúc trước em còn cảm thấy bộ này thụ thảm, cũng thương công nhiều, cũng miễn miễn cưỡng cưỡng, nhma hôm nay đọc lại thì thấy bộ này đã không đủ để đáp ứng cái gu hiện tại cụa em nữa :"))

Bạn công của chúng ta rất là thảm, cha không thương, mẹ không yêu, ngay cả sự sinh ra của bạn cũng chỉ là một biến cố, chẳng qua là vì không thể phá bỏ, chẳng qua là sau khi giám định, biết bạn là con ruột của cha bạn, nên bạn mới được giữ lại mà thôi. Cơ mà nói giữ lại, cũng được có vài năm, sau đó mẹ bạn giết chết cha của bạn, rồi tự sát, bạn cũng lại bị bỏ lại một mình, bơ vơ không nơi nương tựa.

Sau đó anh nhà chúng ta được đưa vào cô nhi viện, tại đây thì bạn gặp được thụ, thụ nhỏ tuổi hơn bạn, từ nhỏ đã dính bạn rồi, bạn nhìn thụ cứ như nhìn một con cẩu zậy, chó con, nên bạn cũng mềm lòng. 13 năm dài đằng đẵng, hai người ở cùng với nhau, cùng nhau làm bạn, hai người là người hiểu rõ đối phương nhất, bạn công sau khi biết thụ thích mình cũng tiếp nhận rất nhanh, vì bạn mềm lòng, vì bạn nghĩ, ai biết đâu - có khi nào bạn thật sự có thể dựa vào thụ, thì sao.

Nhưng mà mọi ảo tưởng đều bị đánh nát bởi một cái hợp đồng, lúc ấy hai người có làm một ban nhạc, có người trong giới nhìn thấy, nhưng chỉ có thể ký với một người. Và cho dù thụ vốn cũng muốn để lại cơ hội này cho công, thụ vốn không cần cái gì, chỉ cần có công bên cạnh là đủ; cho dù công cũng biết rõ thụ sẽ nhường cho mình, nhưng công vẫn dứt áo rời đi. Có lẽ nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là sau bấy nhiêu năm, công vẫn không thể bị đả động đi, con chim này đến cuối cùng vẫn là muốn bay về trời cao.

7 năm sau, hai người gặp lại. Lúc này bạn công nhà mình bị hại, tin đồn bay đầy trời, bạn lại còn chẳng có chức cũng chẳng có quyền, nên cái gì cũng không thể làm được; thế nên, thụ đi đến, và nói muốn giúp công. Cái giá phải trả là công về làm ở công ty thụ, cái giá lớn hơn nữa phải trả là bạn phải chịu đựng một con tró điên đã hoàn toàn hắc hoá, cũng là thụ.

Tới đoạn em khó chẹo rồi đây :vv
Như em đã nói, em không thích thụ thô bạo với công, mặc kệ là dưới giường hay trên giường, mặc kệ là vì lý do nào. Nên bộ này lúc thụ gặp mặt công sau 7 năm, thụ cưỡng ép công 2 lần. Lần 1 là đùi giao + đánh mông (ẻm nói ẻm bị đau 😔) + tề cam khi chưa mở rộng đủ (thụ máo chảy thành sông, còn ẻm thì lại đau, nhma ẻm đấm thụ được một cái, cũng an ủi an ủi 😔). Lần 2 là khẩu giao, nhma vẫn là cưỡng ép. Sau đó trong lòng thụ có hối hận đồ đó, cũng xin lõi đồ đó, nhma công cũng k làm gì, ẻm còn dự định là chỉ lợi dụng thụ thôi, rồi sau này cướp tiền chạy đến Tây Tạng, Tân Cương đồ đó, nhma chưa kịp cướp, chưa kịp lợi dụng thì ẻm động lòng cmnr 😔

Kết cục là ẻm vẫn là chạy đi đến những nơi mà ẻm muốn đi, nhma trước đó ẻm còn hứa với thụ là sẽ trở về (và ẻm trở về thật 😔), và cuộc hành trình này của ẻm là để dùng những ký ức tốt lành của hiện tại, chữa lành lấy những đớn đau khi ấu thơ của chính mình. Để xem coi mình có thể bắt đầu lại với thụ được hay không. Em cũng hông khoái tình tiết này lắm, em muốn thụ phải cho công thấy mình đủ để ôm lấy mọi tổn thương của công, vì thế nên bạn lựa chọn dừng lại vì thụ, chứ hông phải tự mình giải quyết lấy mọi thứ như này..

Em xong òi ó ạ, xincamon chị zì bản full nhaaaa. Đọc bản thanh thủy chắc đỡ chíu khọ hơn vì missed mất mấy cái khúc thụ phát điên xxx công á chị. Với lại, tình cảm của bộ này cũng kiểu thụ >>>>>>>>><
Bìa truyện

Thất Niên

Tác giả: Tuế Mộ Lục Sơ
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Văn nhân suy nhược công x Tinh anh mạnh mẽ cường thụ, không đổi thụ, HE
Đọc bài review chi tiết
Mới đọc tầm vài chương đầu là lông mày em đã skin ship ròi, vừa đọc mà vừa phải kiềm chế con thú trong người mình. Mở đầu truyện là thụ tìm đến công, lúc này ẻm đang bệnh, ẻm vừa nói chia tay, cũng vừa dọn ra ngoài. Không nhớ rõ chi tiết nhma thông qua đoạn đối thoại của thụ với công, em cảm thấy thụ rất trớt trớt, rất không để tâm, rất hay "tưởng là" như nào ấy.

Thụ "tưởng là" do công đang bị bệnh nên ấu trĩ mà không muốn giao tiếp với thụ; "tưởng là" chỉ là công giận dỗi trong nhất thời nên mới nói chia tay; "tưởng là" công dọn ra ngoài là vì công đã hết yêu mình, cho dù ẻm đã giải thích rõ ràng, cho dù ẻm đã nói ẻm dọn ra ngoài là vì nghĩ cho thụ, k muốn làm xáo trộn giờ giấc sinh hoạt của thụ; "tưởng là" chỉ đơn giản là ra ngoài ăn vài bữa cơm với cùng một người thôi thì có gì đâu, cho dù thụ biết rõ người này có tình cảm với mình; "tưởng là" công sẽ thích thụ văn nhã trưởng thành trước mặt mình, nên vẫn luôn giả vờ trước mặt công.

Quá nhiều cái "tưởng là", trong khi thụ đã yêu công 7 năm, chưa kể thời gian làm bạn và theo đuổi (nếu có). Đáng lẽ, người phải hiểu công nhất, phải là thụ.

Thụ còn thừa nhận mình đã trút bỏ năng lượng tiêu cực trong công việc lên công khi hai người cãi nhau; thụ còn bỏ đi sau khi cãi vã, ra ngoài tình cờ gặp cái - người - mà - thụ - biết - rõ - là - thích - mình - ấy thì cũng oke đi ăn luôn 😃??

Chưa kể, càng đọc em lại càng cảm thấy thụ thật sự không để tâm tới công một chút nào. Công là nhà văn, xuất bản một đống sách, nhưng trong từng ấy năm thụ chưa từng đọc qua dù chỉ là một cuốn, đến khi chia tay thì mới mở ra đọc. Để làm gì, lúc có không biết trân trọng rồi lúc mất đi thì tiếc nuối à?

Lúc công đi ký tặng sách, bạn trai mới của công đến xếp hàng (bạn này cũng simp công lắm, đọc khá đáng yêu), lúc bạn này tính bày tỏ cảm xúc với công, nói thích ẻm, thụ đứng phía xa còn khinh bỉ, kiểu "nói những thứ này trước mặt nhiều người như vậy sẽ làm công cảm thấy nan kham" - trong khi sự thật là ẻm đã cười rất tươi, đã rất vui vẻ khi nhận được lời "tỏ tình" đó. Là yêu nhau 7 năm chưa?

Lúc công đồng ý quen bạn mới, ẻm được bản ôm vào lòng, lúc này ẻm đã nghĩ "thì ra được ôm có thể hạnh phúc như này" - rốt cuộc đã bao lâu ẻm không được ôm thì mới có thể "vỡ lẽ" ra như thế? Là có thật sự yêu đương không?

Sau khi chia tay thụ mặt dày mày dạn đến gặp công, bị ẻm đuổi đi còn kiểu "không yêu cũng được, ta có thể làm chó của ngươi" - lúc này em kiểu ???????, là sao má ơi, thì ra trong đầu của thụ, công là loại người có thể dễ dàng mà lên giường với ngkhac, lên giường với bạn trai cũ của mình à???? Và đúng luôn, thụ bị tát một cái, em dừa lòng em lắm.

Em đọc chắc được mười mấy chương là cao, nên tổng quan quánh giá chỉ là ngược thụ oke, em đọc em thấy thoả mãn lắm. Nhma để người như này được ôm lấy công một lần nữa thì em chê :))) không có tư cách, cũng giống như câu thơ mà ban đầu tác giả viết đó, đại ý là, nước đã đổ đi thì còn mong cầu được hốt lại sao? Câu trả lời của em là không, vì người muốn hốt lại không xứng, em trê. Vậy nên em drop mất òi :")))
Bìa truyện

Bẫy tình đảo ngược

Tác giả: ....
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Hoàn, thụ truy công, thụ sủng công.
Đọc bài review chi tiết
Em cảm thấy em quá là dễ dãi, mặc dù 2/3 đầu truyện em còn không thích thụ lắm, thế mà sau này khi thụ ổn áp hơn rồi em lại cảm thấy mlem mlem TvT

Ban đầu đọc văn án em còn nghĩ đọc bộ này em sẽ xót thụ, nhưng không, em vẫn xót công, như mọi khi. Cuộc đời anh là một bi kịch rối ren không biết phải gỡ từ đâu, bi kịch này bắt nguồn từ mẹ của anh, cũng bắt nguồn từ cha của thụ. Nói một cách khái quát thì anh bị bắt về (thật sự bắt về theo nghĩa đen) là vì thụ, anh bị ép phải xa rời gia đình, đi đến một nơi không quen biết ai, không ai yêu không ai thương là vì thụ, chỉ vì thụ muốn có một người anh. Nhưng đọc hết truyện thì cũng biết rằng nếu như anh không bị bắt đi, thì có lẽ cuộc đời anh sẽ còn nát hơn như này, cũng sẽ không thể bình yên như đoạn cuối câu chuyện, vậy nên em ghét mẹ của ảnh lắm, vì một người con mà làm khổ hết hai người con khác. Anh nhà còn được cứu rỗi chứ không biết là em của ảnh sau này sẽ ra sao nữa 😔

Anh nhà chúng ta khổ thật sự, 2/3 đầu truyện em đọc mà còn ngộp. Anh một lòng muốn tìm kiếm người nhà của mình, nhưng mà "người nhà" của anh lại chưa từng hối hận vì đã bán anh đi, không có người nào thương ảnh, vậy nên lúc này ảnh dường như chỉ dựa dẫm vào thụ, nghĩ chỉ có thụ là cần mình. Vừa đau khổ vụ "người nhà" xong thì ông bô của thụ lại ép ảnh ra nước ngoài để trợ giúp cho đứa con khác của ổng, anh nhà phải dùng những từ ngữ tàn nhẫn nhất để cắt đứt mối liên hệ với thụ - người mà duy nhất anh có lúc này, èooo khúc này em đã buồn nhiều nhiều lắm 😔

Anh nhà còn bị tát, hẳn 2 lần. Lần 1 là hồi còn nhỏ, thụ vì muốn lượm vỏ sò để cmsn anh nên mò ra ngoài biển, mẹ thụ biết nên đánh anh nhà, đó cũng là lúc anh chân chính biết được căn nhà này không phải là nhà của ảnh. Lần 2 là lúc ông bô của thụ ép ảnh xuất ngoại, anh nhà biết ổng còn có con riêng nên xót thụ, bênh thụ, bị ổng đánh (chíu khọ chíu khọ). Bonus khúc đầu thụ thật sự là luyến ái não, chỉ muốn bám dính anh, làm rất nhiều việc làm anh nổi khùng vì muốn dính anh, công ty công tác gì đều không thèm quan tâm, tìm người nhà cho anh cũng là dùng tiền dùng quyền của ông bô, nên lúc anh bị ép xuất ngoại thụ cũng không làm được gì, nên ban đầu cái "sủng" của thụ hổng có hợp gu iem, mặc dù thụ có yêu công nhiều, cũng giúp được ảnh sương sương. Thụ còn khóc nhiều nữa chứ, thật sự em không racist thụ khóc, nhma khóc như này là hơi bị nhiều quá ròi ó pạn, đôi mắt như cái vòi nước vậy, còn vừa khóc vừa dãy cơ, xợ ơi xợ. Được cái khúc anh nhà xuất ngoại về thì ok hơn ròi, thụ tiếp quản cty, có thực lực hơn, trưởng thành hơn, cũng có đủ sức mạnh để yêu anh hơn. Cơ mà khúc này anh nhà mềm xèo òi, ảnh có chống cự tí tẹo nào đâu, thụ sướng gần chớt 😔 Ấn tượng nhất về bạn này chắc là niềm tin và tình yêu bất di bất dịch mà bạn có với anh nhà đi, bạn chưa từng nghi ngờ, chưa từng chất vấn, chưa từng cãi lời, chưa từng đòi hỏi, anh cho gì thì bạn nhận nấy, anh không cho thì bạn cứ bám theo anh thế thôi, khá niche.

Cincamon chị vì một bộ truyện ngon nghẻ như này ạ, iu iu chị :33
Bìa truyện

Thiên vị

Tác giả: Nguyên Cửu An
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Hoàn, thụ truy công, thụ sủng công, đoàn sủng công.
Đọc bài review chi tiết
Quánh giá tổng quan là một bộ truyện rất là đáng yêu, rất là chữa lành, rất là tích cực. Thích hợp lôi ra đọc khi tâm trạng không tốt hoặc vào những ngày mưa gió trở trời :))))

Công đáng yêu lắm, ẻm tên là Đào Gia Ngôn. Mặc dù họ Đào này với quả đào chắc là đọc giống chứ nghĩa thì khác, nhưng mà tôi vẫn không nhịn được mà liên tưởng ẻm với loại trái cây này. Thơm ngát, ngọt lành, lại tươi mát; chỉ cần ngửi một lần là sẽ nhớ mãi không quên. Và đúng thật, thụ đã thật sự vừa nhìn thấy là đã yêu.
<>

Trước khi gặp em cuộc đời của thụ là lửng lơ vô định, không có điểm neo giữ, cũng không có đường để đi. Xung quanh hắn giống như bịt kín một tầng sương mù, hắn không nhìn thấy người khác, người khác cũng không có cách nào nhìn thấy hắn, cho đến khi, thụ gặp em. Một nam hài với đôi mắt rũ tự nhiên, lông mi vừa cong lại vừa dài, hàm răng bên trái có một chiếc răng nanh, cười lên vô cùng xinh đẹp. Thụ vừa thấy em, liền đã định sẵn sẽ thích em, yêu em, sẽ đối với em nhất kiến chung tình. Hẳn nửa tháng sau mới nghe lại giọng nói của em mà thụ vẫn nhận ra là đủ hiểu :)))))

Hai nhóc con này ở bên nhau đáng yêu lắm, không yêu đương không mập mờ gì cũng đủ đáng yêu rồi.

Một người thì xinh đẹp rạng rỡ lại tươi sống, cả người giống như phát sáng lên, vốn dĩ được lớn lên trong tình yêu thương nên em rất tự nhiên mà nhận lấy hảo ý của người khác, được người khác khen thì sẽ cười một cái rồi lại chân thành cảm tạ, còn khen ngược lại người ta nữa chứ. Cảm giác em từ đầu đến cuối vẫn luôn được đắm mình dưới ánh mặt trời, chính mình cũng toả ra nhiệt lượng để sưởi ấm cho mọi người xung quanh. Em học giỏi lắm, thể dục thể thao cũng không thua ai, còn biết võ nữa nha; em còn biết đánh đàn nè, hát cũng hay nữa, và, em cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ xinh đẹp - là một em bé hỗn huyết đó.

Người còn lại thì soái, không rõ là soái như nào nhma ai gặp cũng sẽ khen soái :))))
Từ đầu tới cuối tâm đều trường trật thụ :)))))))
Đối xử với em rất tốt, rất dụng tâm, thật sự là nâng ở trong lòng bàn tay, cẩn thận nâng niu mà che chở, muốn đưa tất cả mọi thứ tốt đẹp trên thế giới này cho bé con của hắn. Với em thụ lúc nào cũng dịu dàng, nói chuyện sẽ tự động hạ tông giọng xuống, chuyện gì cũng sẽ hỏi em trước, tôn trọng ý nguyện của em, chưa từng hung em một lần nào. Cách yêu của thụ thật sự quá hợp ý tôy luôn ấy, +1 favourite ✨✨

Ngoài 2 nvc của chúng ta ra thì bộ này còn có nhiều nvp hay ho khác nữa. Ai cũng đều có điểm đặc biệt của mình, rất thích đám bạn của công (ban đầu là của thụ :vv), tình bạn rất thuần khiết, không có bốc mùi gay một chút nào, đọc cười vl, đúng kiểu tình bạn hồi c3, ngu ngok ngây thơ. Mấy nv nữ trong truyện cũng được xây dựng rất đặc biệt, tôy thấy họ ngầu cực kỳ; mẹ của công một thân một mình nuôi lớn 2 đứa con, còn tự mình thành lập công ty, tự mình đi lên đỉnh cao của một ngành nghề; em gái công học mấy môn KHTN rất giỏi, luôn nằm trong top 5 toàn khối, tính cách hào sảng thân thiện, rất mạnh mẽ.

Tổng kết thì bộ này là chủ thụ, góc nhìn của thụ, nên bao nhiêu cái simp của thụ đều lộ ra hết, đọc thấy rõ cực kỳ. Với một người đọc truyện sc thì nhiều nhma toàn chủ công như toy thì bộ này thú zị mới mẻ lắm. Khá niche...
Bìa truyện

Vai ác tự mình tu dưỡng

Tác giả: Kinh Cức Tiểu Hoa
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Ngọt sủng, HE, niên hạ
Đọc bài review chi tiết

Bà tác này có mỗi bộ "vai ác tự mình tu dưỡng" em còn ngấm ngấm được, xuyên nhanh, toàn bộ thế giới công chết thụ điên hoặc chết theo, có 1 thế giới kiểu tu tiên nên thụ tốn 3000 năm tu luyện để đi theo công tới thế giới khác, thế giới đó công lại bị người ám toán nên lúc nào cũng muốn tự sad :))))) thụ vừa tới là gặp công nhảy sông, xong thụ với thụ ở tg đó cùng thấy công tự sad một lần nữa bằng cách cắt cổ tay, chưa kịp buồn xong thì công rời khỏi thế giới. Ta nói ngược nó đãaaaa.

Cơ mà cũng có vài chỗ ấy ấy ạ, có thế giới kia công kiểu bị bệnh bạch cầu ấy nên định sẵn là sẽ chếc òi, mà thụ thì k để công đi nên ẻm cũng ráng chống chọi với bệnh, dùng thuốc vừa đắng vừa khổ, lại còn bị bệnh tật hành hạ đệ ở lại với thụ. Nhưng đến cuối vẫn là công sống đc thêm vài chục năm rồi chết, thụ đi theo.

Nguyên nhân tất cả cho sự xuyên nhanh này của ẻm là vì ở tg thật ẻm bị tai nạn, nặng dữ lắm, thụ tạo ra một cái máy để hấp thu năng lượng từ các tg nhỏ nhỏ để cứu công ó ạ.

Em khoái nhất là sau tất cả tg thụ phải nhìn thấy công chết như vậy, về tg thật thụ có hết đống ký ức đó xong cũng ngất xỉu các thứ :))))) mlem mlem
Bìa truyện

Giấu kín

Tác giả: Kinh Cức Tiểu Hoa
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Báo lôi hơn là review
Đọc bài review chi tiết
Bạn công nhà mình tên Diệp Tri Ngư, ban đầu thụ hay gọi bạn là Tiểu Ngư. Thụ còn hay nói là "cá kiều quý như vậy, lại khó dưỡng như vậy, phải trân trọng đối đãi". Ờ, xong trân trọng đối đãi cỡ đó đó 🙂. Giờ nhìn lại em vẫn tuk... Công và thụ bị tráo đổi thân phận từ nhỏ á chị, do ba ruột của công tráo, vì là công bị bệnh tim nên ba của công k muốn nuôi, k nuôi nổi nên tráo đổi với con của ông chủ mà ba công đang làm việc. Em gọi gđ giả này của công là A nho, bên gđ A này của công kiểu phải tranh giành quyền lực từ ông nội công (A), mà công lại bị bệnh tim nên bị mn ghét bỏ, thấy công k làm nên trò trống gì (thật ra không nặng, ẻm chỉ cần dùng thuốc đều đặn, k bị quá kích thích về cảm xúc hay vận động quá nặng là được) nhma ba mẹ giả của ẻm cứ cấm đoán rồi kiểm soát ẻm ý, không cho ăn cái này cái kia, k cho nói chuyện kết bạn với ai, không cho ra đường bla blah, đọc mà ngộp. Vậy nên tính ẻm kiểu hướng nội mà k dám mắng dám chửi dám nói gì hết, tội lắm chị T^T

Nói về thụ, tk này tính cách kiểu ác liệt ấy, thích chọc thích ghẹo công, mà công thì mềm nên cũng k phản kháng nổi (+1 ghét), thụ vì biết sự thật là mình bị đánh tráo nên đến nhà công (thật ra là nhà thụ) ở xem sao, thì gặp công, xong cũng "bé này thặc thú zị" các thứ, cũng giúp ẻm tránh thoát đc sự giam cầm kha khá (thật ra là dạy hư, dạy ẻm nói dối, dạy ẻm trốn nhà đi, dạy ẻm phản nghịch) - đoạn này ẻm thật sự vì thụ mà nhẹ nhàng được chút ít.

Nhưng, công ở bên ngoài nhặt được một con chó, gđ A chắc chắn k cho công nuôi (vì sợ bệnh tim ẻm tái phát :)), nên ẻm để con chó này bên ngoài nhờ ngkhac chăm sóc rồi lâu lâu đến thăm thui, ai ngờ đâu bị ba giả của ẻm phát hiện, ổng cho người đến giết con chó 🙂 thụ biết nhưng giấu công, lúc công thấy sai sai hỏi lại thụ thì thụ vẫn nói dối để lừa gạt ẻm (sợ ẻm phát bệnh nhma lừa thì vẫn là lừa). Và, ẻm vẫn phát hiện (thông qua miệng ngkhac kể), ẻm phát bệnh tim thật, mang đi cấp cứu (lúc đó thụ đứng bên cạnh đúng vô dụng luôn ý, chỉ kiểu mặt trắng bệch các thứ các thứ thui à 🥲), khi công cấp cứu xong, tỉnh lại, ẻm phát giận với thụ "ngươi chẳng lẽ còn muốn gạt ta cả đời à" thì ba giả của ẻm còn kiểu "ngươi kích động như này là không đúng, mắc gì la thụ" 🙂 lúc này ba giả chưa biết thụ là con ruột mình nha chị. Sau cú sốc này công thu mình lại nhiều, k nc k giao tiếp với ai, bao gồm thụ, ẻm có xu hướng self-harm vì ẻm thấy nỗi đau ở ngoài da thịt có thể làm nỗi đau trong lòng ẻm dịu đi phần nào 😭 thụ lúc này ở cạnh công, không hề phát hiện 🙂 công self-harm rất rất nhiều lần, thụ thấy công rụt tay lại do đau cũng hỏi hỏi rồi kệ luôn 🙂

Đỉnh điểm đau thương khiến em drop truyện tới đây.

Thụ có một thằng bạn thân, thân dữ lắm, ở bên nhau mười mấy năm đồ đó, thằng này vẫn luôn muốn thụ ngả bài với gđ A để trở về thâu tóm tài sản (lúc này thụ quyết định giấu, đợi thi đh xong dắt tay công cao chạy xa bay 🙂 nói dễ ghê), nhma thụ k chịu vì thụ nói thụ thích công, k dám ngả bài vì sợ ẻm lại sốc. Xong tk tró này tới thành phố của công, hẹn công với thụ ra ăn, nhân lúc thụ k ở đó châm chọc mỉa mai ẻm, ẻm vừa về nhà là nó gọi điện ngả bài với công luôn 🙂 đương nhiên, ẻm lại phát bệnh, ọc máu, vào cấp cứu (bsi nói bệnh của ẻm mà nôn ra máu là nguy kịch dữ rồi ý ạ), thụ lúc này thì vẫn vô dụng y như cũ thoai, có làm được gì đâu, nhma ba mẹ giả của công biết thụ là con ruột rồi (thằng tró bạn thân thụ nói), nên hai ông bà này kiểu "giờ muốn cứu công không, muốn pthuat tốn nhiều tiền lắm, m có à, m đ có thì ngoan ngoãn ra nước ngoài du học, cắt đứt liên lạc với công đi rồi t bỏ tiền ra cho". Thụ bị buộc phải gật đầu, đi du học thật. Lúc công tỉnh dậy xong biết thụ đi rồi ẻm buồn vl.

Nhưng 5 năm sau tml thụ đi du học về xong công vẫn k giận gì nó 🙂 thụ thì kiểu "yêu em nhưng đ dám lại gần em vì sợ em chán ghét bla bla", còn phải nhờ bạn bè gọi công ra gặp mặt thụ mới dám tới 🙂 nó còn mặt dày mày dạn mà tới nc với công như chưa hề có sự chia ly nào (em nhà mình thì biết thụ thích mình, cũng k tránh hay giận gì hết 🥲)

Xong, tới đó là em chẹo hết nổi, em đọc được 2/3 truyện rồi vẫn phải drop mất
Bìa truyện

Đại lộ Hoàng Hôn

Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Road-trip văn, thụ sủng công
Đọc bài review chi tiết
Không hổ danh là PPNC, chỉ có tầm 1/3 đầu truyện là em không quá thích thụ thui, về sau thì em khá thoả mãn với bạn này. Ban đầu tác viết thụ cứ có cái suy nghĩ kiểu "hắn và mình mới gặp nhau có mấy ngày, hắn rời đi cũng là dễ hiểu thôi"; "hắn và mình mới quen, chắc hắn không đến đâu" - mặc dù là bạn công nhà mình hẹn thụ đi ăn 🙂 em đọc mà tuk. Mà cái suy nghĩ này còn kéo dài lâu ơi lâu nữa, cứ suy nghĩ kiểu go with the flow zậy á, ban đầu toàn anh nhà kéo thụ đi thôi chứ thụ không có một tí chủ động nào, tuk. Hên là về sau biểu hiện cũng cũng nên em cũng đỡ tuk hơn chút 🙂

Quay zìa trọng điểm đi, anh công của chúng ta trong truyện này tuỵt quãi cả chưởng luôn ý, em để ý PPNC xây dựng các nhân vật công trong mọi bộ truyện của tác đều có những tính cách rất riêng của mình. Và anh nhà trong truyện này cũng không ngoại lệ. Anh là sát thủ, hàng thật giá thật, được huấn luyện bài bản đàng hoàng, cũng là người giỏi nhất. Ảnh hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, đến nỗi trở thành con cưng của boss, đến mức khiến con trai của boss phải ghen tị. Anh hay cười, nhưng ý cười thường không đạt đáy mắt, dường như có thể vui vẻ nói chuyện với bất cứ ai, lại dường như cái gì cũng không thèm để ý. Rất giống một cơn gió, khi đến khi đi đều vô hình, nhưng cảm giác mát mẻ của một cơn gió nhẹ thổi qua đều sẽ làm người khác nhớ mãi không quên. Vừa đọc vừa thấy anh giống hồ ly, lại cũng giống động vật họ mèo; anh lười biếng, ưu nhã, thong dong, câu người mà không tự biết (hoặc anh biết và anh cố tình làm thế), làm mọi người điên đảo vì mình (nói chớ anh truynh trắng lắm 😌) - như này thì thụ đương nhiên là không thoát được òi.

Em thật lòng thích ảnh nhiều nhiều lắm, không phải chỉ vì ảnh là công nên em thích đâu, mà là thật sự nhân vật của ảnh quá hấp dẫn, quá lấp lánh, quá hợp gu em đi. Anh là kiểu nhân vật mà cho dù ném vào bất kỳ một bộ tiểu thuyết nào thì em cũng sẽ đều thích. Sao mà không thích cho được, khi mà anh mạnh mẽ như thế, mạnh nhất cái bộ truyện luôn, mọi tình huống xảy ra anh đều có thể xử lý được, đều không sợ hãi nao núng chút nào. Cái khoảnh khắc mà ảnh mở cánh cửa ngầm ở nhà ảnh ra, đứng trước một đống vũ khí lạnh và nóng được treo trên tường, chính tay lắp ráp một khẩu súng cũng như lựa chọn loại đạn thích hợp, em đã run lên vì phấn khích. Anh nhà ngầu điêngg.

Đã mạnh ròi mà ảnh còn rất thần bí nữa, là kiểu người ẩn giấu rất nhiều bí mật, như cái kho tàng vậy, đứng đó đợi người tới tìm hiểu. Nhưng cái kho tàng này chỉ cho phép người phù hợp và xứng đáng đến mà thôi, nên khi cuối cùng anh nhà giới thiệu thụ là người mà anh thích trước mộ bà mình, em hiếm hoi mà không thấy khó chịu. Có lẽ vì hành trình của 2 người đã cho em cảm thấy thụ xứng đáng để mở khoá kho tàng ấy và ôm anh nhà về đi ~~
Bìa truyện

Như gió 20 năm

Tác giả: Tạp Liễu Năng Toa
Địa chỉ truyện: Đọc tại đây
Người review: Tinh Vũ
Ghi chú: Cường cường - Niên hạ - Đô thị - Ngọt văn - Trưởng thành - Trời giáng
Đọc bài review chi tiết
Gu em nó là như này: thụ bắt buộc phải có ý nghĩa trong cuộc đời của công, ý nghĩa về mặt nào cũng được, tâm lý, tình cảm, thể chất, tiền bạc, danh lợi,... gì cũng được, nhưng buộc phải có ý nghĩa thì em mới thấy thụ xứng đáng.

Em có thể chấp nhận công rất rất khổ trước khi bạn gặp được thụ, nhưng khi gặp được rồi thì cuộc đời bạn phải tốt dần lên, vì có thụ. Thụ phải nâng bạn lên được, thoát khỏi cái mớ đau khổ bạn vẫn phải chịu bấy lâu nay. Chứ nếu đã gặp thụ rồi, thụ đã xuất hiện rồi mà bạn vẫn phải khổ như thế, thì sự xuất hiện của thụ rốt cuộc có ý nghĩa gì đây?

Nên với em thì thụ của bộ này "vô nghĩa" như vậy đó chị :)))

Công thật sự rất khổ ấy chị, bạn chỉ có 2 giấc mơ, một giấc mơ được làm một vị hiệp khách, ngao du chốn giang hồ, tự do tự tại, cho dù thời đại của bạn không phải là thời giang hồ tứ xứ đó, bạn phải mang trên mình trách nhiệm, phải mang trên mình xiềng xích để đáp ứng cho giấc mơ không phải của bạn ấy; giấc mơ còn lại, là "văn tâm" của bạn. Bạn yêu sách, bạn yêu những con chữ trong sách, bạn yêu các vầng thơ, các câu từ xinh đẹp mà bạn vẫn luôn được đọc, bạn có thể sống thiếu bất cứ thứ gì, trừ "văn tâm" của bạn.

Thế mà một người như này, tình yêu thuần khiết như này, bị gia đình bạn xé nát dẫm đạp dưới chân. Bạn trượt đại học, vì gia đình, bạn quyết tâm muốn vào một trường khác, sao cũng được, chỉ cần để bạn tiếp tục được làm một "văn nhân", nhưng bạn lại tiếp tục bị giam cầm bởi "gia đình" của bạn. Bạn đau đớn đến mức không dám cầm lại sách nữa, không dám tiếp tục đọc những con chữ xinh đẹp kia vì mỗi lần bạn đọc bạn sẽ khóc, nước mắt tuôn đầy mặt, nhoè đi tầm nhìn; bạn nôn thốc nôn tháo, đi không nổi, vấp ngã rồi lại đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo mà chạy vào nhà vệ sinh để nôn ra. Đau đớn là thế nhưng bạn vẫn dành thời gian ra để ép buộc mình cầm sách của bạn lên, ép mình tiếp tục đọc, vì đó là giấc mộng, là "văn tâm" của bạn mà.

Trong lúc này thụ xuất hiện, chỉ lướt qua vậy thôi, là một sự xuất hiện có chăng đã để lại chút dấu tích trong cuộc đời của bạn, nhưng cũng giống như bọt nước, xuất hiện rồi vỡ tan, sau lại biến mất. Sau đó mọi chuyện dần trở nên tồi tệ hơn, bạn hút thuốc, bạn uống rượu, bạn làm đau chính mình. Cánh tay bạn chằng chịt vết thương, vết dao, vết bỏng do tàn thuốc, trong khoảng thời gian này thụ có xuất hiện qua 1 lần, uống rượu với bạn được một lần, và lại biến mất. Lúc gia đình nhốt bạn vào cửa, ngăn không cho bạn rời đi, chiếu đèn vào mắt bạn, tra tấn bạn, em đã mong cầu biết mấy rằng thụ sẽ xuất hiện, sẽ cứu bạn đi, nhưng không. Không một ai ở đó, không một ai nắm lấy bạn.

Thụ mặc dù đã xuất hiện, nhưng công vẫn phải rời đi, vẫn đang tự làm đau mình, bạn vẫn sống mơ mơ màng màng, tự cho là "tự phí hoài thời gian của bản thân". Thậm chí, có một lần, khi bạn đã đến một nơi khác, bạn đã lựa chọn trầm mình xuống dòng sông băng lạnh buốt. Nếu không có người thấy được bạn, có phải bạn đã triệt để chết đi, ở cái nơi lạnh lẽo khốn cùng đó? Lúc này, thụ ở đâu vậy?

Sau này vài năm, hình như là 2, bạn lúc này đã bỏ mặc giấc mộng giang hồ kia, cũng bỏ mặc "văn tâm" của bạn. Bạn kiếm được nhiều tiền lắm, những thời gian của bạn chỉ được bạn dùng cho những việc vô bổ chẳng có ý nghĩa gì, vì bạn đã không còn dám cầm sách lên nữa rồi. Lúc này thụ gặp lại công, công giả bộ k nhận ra thụ, thụ còn hỏi lại, "tôi đã làm sai điều gì mà em giả vờ như không quen tôi như này". Thụ nói thụ có tìm, chỉ là tìm không thấy. Đúng rồi, lúc này công đã đi xa lắm, xa quá xa so với chỗ ở khi xưa, không tìm thấy chắc cũng dễ hiểu, nhưng mà em thấy thụ vô lực quá chị à. 2 năm qua trên cánh tay người này đã xuất hiện thêm bao nhiêu vết thương rồi chị 😭

Một tình tiết cuối cùng đánh sập sức chịu đựng của em, là thụ với công sau khi yêu nhau (?), thụ có nhờ công vẽ một cái logo cho thụ, và sau đó, bạn nghĩ không thông, bạn dùng dao khắc đúng cái logo đó lên cánh tay của mình, vừa khắc, bạn vừa gọi điện nói chuyện với thụ. Thụ không biết, bạn thì không thèm để tâm, bạn chỉ quấn vết thương lại bằng cái áo sơ mi đơn giản, rồi chạy vào rừng, còn gặp sói nữa, hên quá, sói cũng thương bạn, không nỡ làm bạn đau thêm. Bạn an toàn, thụ đến kiếm bạn về. Rồi sau đó hình như happy ending? Em không nhớ rõ nữa, vì tới đây là mắt em nhoè cả rồi, ký ức của em cũng nhoè theo.

Công còn k dám kể với thụ về việc bạn từng trầm mình xuống sông, không dám kể thêm nhiều về vết thương trên người mình, vì sợ thụ càng thêm đau lòng.

Em rất là thích, rất rất là thích, thích cực kỳ cực kỳ thích công của bộ này. Tầm 2 năm trước đọc mà em khóc không thở nổi vì bạn, em thương bạn khủng khiếp. Em đã là dân sc rùi mà còn để em thương bạn như này thì việc em ngứa mắt thụ là chiện đương nhiên, nên cho dù có ai nói gì đi nữa thì bộ này vĩnh viễn là ám ảnh đời em.

<>